Hoàng Thảo Anh –
Ngày 21 tháng 6 năm 1788, Hiến pháp Hoa Kỳ được tiểu bang thứ 9 New Hampshire phê chuẩn, chính thức đủ điều kiện hiệu lực để thiết lập một chính quyền mới ở Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.
Bản Hiến pháp này có ý nghĩa quan trọng đối với Hoa kì nói riêng và với thế giới nói chung. Nó đã quy định cho Hoa Kỳ một hình thức chính phủ mới – chính phủ liên bang, tạo nên một liên minh mới gắn kết các tiểu bang vốn rời rạc và độc lập trước đây, thay thế cho Các điều khoản Hợp bang (Articles of Confederation). Việc thông qua bản Hiến pháp là một quá trình kéo dài và đòi hỏi sự chấp thuận của từng bang chứ không phải do Hội nghị Lập hiến liên bang hay Quốc hội liên bang quyết định.
5 nguyên tắc nền tảng làm nên Hiến pháp Hoa Kỳ: Phần 1 – Phần 2 – Phần 3
Ngày 17/9/1787, đa số các đại biểu tham dự Hội nghị Lập hiến tại Philadelphia đã chấp thuận những tài liệu mà họ đã dày công chuẩn bị kể từ tháng 5. Một thiểu số các đại biểu chống đối lại bản Hiến pháp. Điều khoản cuối cùng của dự thảo Hiến pháp quy định 9 trong tổng số 13 tiểu bang phải thông qua thì bản Hiến pháp này thì mới có hiệu lực. Sau một bữa tiệc chia tay, các đại biểu đã nhanh chóng về lại các tiểu bang để vận động cử tri.
Mục đích của việc đưa bản dự thảo Hiến pháp về các tiểu bang để phê chuẩn là để kết quả sau cùng phản ánh chính xác hơn nguyện vọng của các cử tri và bảo đảm quyền lập hiến của nhân dân. Bên cạnh đó, các cơ quan lập pháp bang cũng không có quyền sửa đổi bản dự thảo mà chỉ có quyền đồng ý hay không đồng ý.
Bình luận