Hơn hai trăm năm qua, những học thuyết về quyền cơ bản, bây giờ được biết đến như là hệ thống pháp luật mang tính quy chuẩn, đã nhận ra thiên hướng của mình trong quá trình nỗ lực điên cuồng nhằm hợp pháp hóa việc sử dụng quyền lực.
***
Nhiệm vụ đó đã được thực hiện bằng cách áp đặt rằng, luật pháp và quyền lực là bề ngoài của nhau trên cơ sở triết học, chính trị, đạo đức. Và rằng chúng đều cùng tham gia vào một phép tính có tổng bằng không.
Qua cách tiếp cận này, pháp luật thực hiện việc giới hạn và làm nhân đạo hóa việc sử dụng quyền lực. Mà ở đó, việc sử dụng quyền lực tìm ra bản chất thật của mình khi tuân theo các thủ tục, trình tự nhất định, cùng với việc tôn trọng các giá trị của pháp luật.
Khi con người càng có nhiều quyền lợi hơn, quyền lực tuyệt đối càng trở nên ít ỏi. Và khi mà quyền lực càng được giới hạn bởi pháp luật, thì sự vận hành của nó càng trở nên văn minh và được thừa nhận hơn.
Hệ thống pháp luật chính thống coi vấn đề chủ quyền và đạo đức, chính trị và pháp luật, phán quyết và thông lệ như là các thái cực đối lập trong phép biện chứng mà đối tượng của nó là mối quan hệ giữa các chủ thể và những người cầm quyền.
Sức ảnh hưởng tương ứng của họ quyết định sự cai trị mang tính lý thuyết từ Austin đến Kelsen; từ Schmitt đển Dworkin. Tất cả chúng đều tái diễn theo một kiểu mẫu khác nhau và với sự chú trọng khác nhau về niềm tin đối lập với pháp luật và quyền lực. Những học thuyết này có vẻ như mang tính sai lầm về nhận thức và suy đồi về mặt đạo đức.
Bình luận