Đối với Plato (428 TCN – 348 TCN), con người không thể tự cấp tự túc; việc họ không thể thỏa mãn được tất cả các nhu cầu của mình bằng lao động của chính mình, là nguồn gốc của xã hội. Mỗi người có những phẩm chất cố hữu nào đó, chúng làm cho người đó làm một số việc thành thạo hơn những việc khác. Bằng cách và thông qua chuyên môn hóa công việc, các thành viên của cộng đồng có thể cải thiện điều kiện vật chất của mình bằng cách làm ra những món hàng mà họ có kĩ năng cao nhất, rồi đem đổi chúng lấy những thứ khác mà họ cần, tức là những thứ mà những người khác sản xuất với kĩ năng cao nhất và đem ra trao đổi.
Plato khẳng định rằng mỗi người phải làm những cái thuộc về “bản chất” của mình, và khi làm như vậy là họ làm trọn điều “tốt nhất” trong “bản chất” của mình.
Nhưng Plato bảo vệ phân công lao động không chỉ dựa, hay chủ yếu dựa vào sự vượt trội về năng suất. Thay vào đó, lý do cho dàn xếp xã hội là đạo đức. Với sự đa dạng về bản chất và kỹ năng của con người, Plato khẳng định rằng mỗi người phải làm những cái thuộc về “bản chất” của mình, và khi làm như vậy là họ làm trọn vẹn điều “tốt nhất” trong “bản chất” của họ. Và, do đó, họ làm “điều thiện”.
Ước muốn sơ đẳng của con người, Plato nói, là thức ăn, chỗ ở và quần áo. Các thành bang phải có sự phân công lao động nội bộ đủ lớn để có thể chứa được đủ các thành viên với những kỹ năng và khả năng khác nhau, để đảm bảo rằng những ước muốn cơ bản đó có thể được thỏa mãn.
Nhưng một người học trò đã hỏi Plato rằng đấy có phải đơn thuần là “thành phố của những con lợn” hay không.
Plato thừa nhận rằng nếu thành bang phải đáp ứng cả nhu cầu thiết yếu của con người và những khía cạnh “cao hơn” và văn hóa hơn trong đời sống tiềm tàng của họ, thì thành phố phải mở rộng tới quy mô đủ lớn để có đủ dân số, đất đai và các nguồn lực nhằm thỏa mãn những đòi hỏi cao hơn cũng như có văn hóa hơn.
Bình luận