Người viết vẫn luôn mong mỏi rằng những gì mình đã viết vào buổi sáng sau ngày bầu cử tổng thống 08/11 năm ngoái sẽ mãi mãi chỉ là những lời nói ‘lo bò trắng răng’.
Đáng mừng là tình hình nước Mỹ tạm thời vẫn cho thấy rõ cái sự lo răng bò trắng của người viết: Nền tư pháp độc lập Mỹ vẫn đang hoạt động mạnh mẽ để kiểm soát quyền lực của Tổng thống Trump; chủ nghĩa pháp quyền quốc tế – nếu thật sự có một thứ như thế trên đời – đã không hề lụi tàn, mà thậm chí còn đang bừng sáng, ít ra là trên ‘miền đất tự do’ Hoa Kỳ.
Tổng thống Trump và nền tư pháp Hoa Kỳ
Tổng thống Trump, tiếc thay, đã không cho thấy là ông có thể từ bỏ thói quen công kích cá nhân thẩm phán của mình.
Ông Trump gọi thẩm phán liên bang James Robart, người đưa ra lệnh hạn chế tạm thời đối với sắc lệnh cấm và tạm cấm nhập cảnh của ông Trump, là “một gã mang-danh thẩm phán” (‘so-called judge’). Ý ông Trump rõ là muốn dè bỉu tư cách nghiệp vụ của thẩm phán Robart.
Trong một tweet tiếp theo đó, ông Trump viết: “Không thể tin là một thẩm phán lại khiến cho đất nước lâm nguy như thế. Nếu có điều gì xảy ra, hãy đổ lỗi cho ông ta và hệ thống tòa án.”
Không dừng lại, trong một bài phát biểu hôm 08/02, ông Trump tiếp tục công kích một cách gián tiếp thẩm phán Robart (và có lẽ là bất kỳ thẩm phán nào dám quyết định trái ý ông Trump) bằng cách nói rằng “ngay cả một học sinh trung học yếu kém” cũng có thể đọc luật và hiểu rằng ông Trump có quyền đưa ra sắc lệnh kiểm soát nhập cảnh đang gây tranh cãi của ông.
Bình luận