Khi người Hồi giáo Rohingya bị quân đội thanh trừng và xua đuổi khỏi Burma (Miến Điện) trong mấy năm trở lại đây, người ta thấy một sự im lặng đáng ngạc nhiên từ giới hoạt động dân chủ.
Vốn dĩ, cộng đồng quốc tế sẽ kỳ vọng rằng những nhà hoạt động này, những người thường xuyên kêu gọi và cổ xuý cho các giá trị nhân quyền hàng thập niên qua, sẽ lên án mạnh mẽ cuộc thanh trừng sắc tộc này như những vi phạm nhân quyền nghiêm trọng khác. Nhưng thực tế lại không phải là như vậy.
Trong một bài xã luận đăng ngày hôm nay trên tờ The Washington Post, nhà báo Richard Cockett, cựu trưởng ban Đông Nam Á của tờ The Economist, đưa ra một cách lý giải cho vấn đề này.
Theo ông, căn nguyên nằm ở tâm lý bài Hồi giáo có gốc rễ sâu xa trong lịch sử Burma.
Burma vốn dĩ là một nước có truyền thống Phật giáo lâu đời. Kể từ năm 1057, khi nhà vua Anawrahta sáng lập ra nhà nước thống nhất đầu tiên ở vùng ngày nay là Burma, ông đã chọn theo Phật giáo Theravada, hay còn gọi là Phật giáo Thượng toạ bộ, một nhánh của Phật giáo Tiểu thừa.
Bình luận