Cả khi nhận thức được ý nghĩa sự tồn tại của nhà hoạt động và công việc hoạt động (tức các hành động tập thể, các phong trào nhằm tạo ra sự thay đổi), luôn có một câu hỏi thường trực trong đầu nhiều người: Được rồi, nhưng ai làm?
Với bản chất của con người – một loài động vật xã hội sống theo bầy đàn – sẽ luôn có những người chủ động và những người kém chủ động, hay là bị động hơn những người khác.
Để giải quyết vấn đề “ai làm”, cách đơn giản và hiển nhiên nhất là tăng số lượng những người chủ động làm.
Ở những nơi quyền tự do của con người được tôn trọng, việc này có thể được thực hiện qua hệ thống giáo dục trong trường lớp.
Các khóa học về quyền công dân được dạy cho trẻ em từ rất sớm ở những nước phương Tây.
Trong những khóa học đó, nhiều vấn đề phức tạp được đưa ra để trẻ em thảo luận, từ ý niệm về công bằng, nhân quyền, tự do báo chí, nghĩa vụ của chính quyền, quá trình soạn thảo và ban hành luật, cho đến các vấn đề xã hội như phân biệt chủng tộc, phân biệt giới tính… và cả những phạm trù đạo đức không phải lúc nào cũng có thể phân biện đúng sai mà luôn cần sự tranh luận.
Bình luận