Cộng hòa Singapore có một hệ thống chính quyền đại nghị, nơi người dân bỏ phiếu trong các cuộc bầu cử để chọn các nghị sĩ của họ. Theo cơ chế “cán đích đầu tiên” (first past the post), người đắc cử của mỗi đơn vị bầu cử là ứng viên hoặc nhóm ứng viên có số phiếu bầu cao nhất (không cần đa số phiếu bầu). Đảng chính trị nắm giữ đa số ghế trong Nghị viện sẽ thành lập chính phủ.
Trong trường hợp của Singapore, đảng thắng cử luôn luôn là Đảng Nhân dân Hành động (PAP) – là đảng đã không thua một kỳ bầu cử nào kể từ khi lần đầu tiên được bầu và nắm quyền vào năm 1959 (khi Singapore vẫn còn là thuộc địa của Anh).
Trong khi Singapore có tổng thống là người đứng đầu nhà nước, thì thủ tướng là người đứng đầu chính phủ, nơi có quyền lực chính trị. Singapore chỉ có bầu cử cấp quốc gia, và không có bầu cử cấp địa phương.
Theo Hiến pháp, chính phủ quy định thời gian của các cuộc bầu cử. Chính phủ phải tổ chức bầu cử mỗi 5 năm, nhưng cũng có thể tùy ý tổ chức bầu cử trước thời điểm đó. Trong khi các cuộc bầu cử luôn ôn hòa và trật tự, tiến trình này thường bị chỉ trích vì thiên vị cho lực lượng cầm quyền.
Ai giám sát các cuộc bầu cử?
Singapore không có ủy ban bầu cử độc lập. Thay vào đó, Vụ Bầu cử thuộc Văn phòng Thủ tướng là cơ quan giám sát tất cả các quy trình bầu cử từ quản lý danh sách cử tri đến đào tạo các quan chức bầu cử. Bản thân điều này không đủ để chỉ ra bất kỳ hành vi sai trái hay gian lận nào trong các cuộc bầu cử, nhưng cái đáng chú ý là một cơ quan quan trọng như vậy lại có nhiệm vụ báo cáo với thủ tướng, cũng là lãnh đạo của đảng nắm quyền.
Trong Ngày Bầu cử, các đảng chính trị được phép triển khai các nhân viên giám sát bầu cử (khi cử tri đi bỏ phiếu) và các nhân viên giám sát kiểm phiếu (khi cuộc bỏ phiếu kết thúc và quan chức bầu cử bắt đầu kiểm phiếu) để theo dõi quá trình và đảm bảo rằng mọi thứ được thực hiện đúng quy cách. Thông thường, các nhân viên giám sát bầu cử và kiểm phiếu là những tình nguyện viên; những người Singapore quan tâm có thể làm tình nguyện viên cho các đảng chính trị để quan sát cả quá trình bỏ phiếu và kiểm phiếu.
Các đảng đối lập bị động về thời gian tranh cử
Thủ tướng Singapore có quyền ưu tiên kêu gọi bầu cử. Cho dù đây không phải là đặc thù của quốc gia thành bang này, nó lại trở thành một vấn đề ở Singapore vì thời gian vận động ngắn. Kể từ khi Singapore trở thành một quốc gia độc lập vào năm 1965, chỉ có một lần duy nhất thời gian giữa việc giải tán Quốc hội và Ngày Bầu cử (khi mọi người đi bỏ phiếu) dài hơn 20 ngày.
Khoảng thời gian cực kỳ ngắn này khiến các đảng đối lập ở thế bất lợi; trong khi họ có thể cố gắng trước thời kỳ bầu cử bằng cách bắt đầu vận động sớm và gặp gỡ càng nhiều cử tri càng tốt, luật bầu cử nói rằng các ứng cử viên chỉ được phép khởi động các chiến dịch của họ (bao gồm các hoạt động như in tài liệu bầu cử, dán áp phích và tổ chức mít-tinh) sau thời hạn đề cử. Sự thiếu thốn về thời gian này cũng có nghĩa là các đảng đối lập phải mau chóng in tài liệu, tổ chức các tình nguyện viên và sắp xếp hậu cần khi ngày bầu cử được công bố.
Bình luận