Khi Luật Khoa gửi đường link các video về vụ án của Hồ Duy Hải từ kênh youtube BSChannel, gợi ý đề tài viết bài, theo thói quen tôi đã hỏi lại “có gấp không”, vì vẫn đang ngập đầu trong những câu chuyện dang dở khác.
Một lúc sau, ba chữ “có gấp không” này mới quay lại đấm thình thịch trong đầu.
Nó thật quá vô tình và nhẫn tâm.
Còn chuyện gì có thể gấp hơn được việc cứu mạng người khác?! Huống hồ đây là một người đã bị tù oan suốt 12 năm qua, và lúc nào cũng trong tình cảnh có thể bị tước đoạt mạng sống chỉ bằng cái chữ ký lạnh tưng của một vị quan chức nào đó?
Cách đây hơn ba tháng, chính xác là 15 tuần, “Hội đồng dao thớt” của 17 vị thẩm phán tối cao đã bất chấp tất cả vẫn tuyên bố Hồ Duy Hải có tội, bóp nát chút hy vọng ít ỏi còn lại về lương tri của những kẻ đứng đầu ngành tư pháp Việt Nam.
Về phần mình, phải rất xấu hổ thừa nhận, đến tận thời điểm đó, lần đầu tiên tôi mới ngồi lại đọc một cách hệ thống tất cả các bài viết về vụ án đã đăng trên Luật Khoa cùng vài chục bài báo ở những nơi khác.
Tôi làm vậy không phải vì phẫn nộ trước công lý bị phỉ nhổ – hiểu biết mù mờ khi ấy về vụ việc chưa đủ để cho tôi nổi giận. Tôi phải làm vậy khi vô tình nhìn thấy một bức ảnh của cô Nguyễn Thị Loan, và ngay lập tức khiến tôi nghĩ đến mẹ mình: cũng dáng vẻ gầy gò, nhỏ bé, khắc khổ đó, cũng ánh mắt xoáy sâu vào người đối diện đó.
Bình luận