Nhà báo Guillermo Blanco đã từng viết, “Diego vẫn là một cậu bé ở khu ổ chuột ngày nào, với con diều trong tay, trên đó cậu ghi tên Maradona. Cậu chạy, con diều bay cao, còn cậu ở mãi dưới mặt đất”.
Vào ngày 25/11/2020, cậu đã bay cùng con diều.
Diego Maradona, “cậu bé vàng” của làng bóng đá, vừa qua đời ở tuổi 60.
Với nhiều người Việt Nam sinh ra trong thập niên 1980 trở về trước, “Maradona” và “bóng đá” là một. Những đứa trẻ tập tễnh trước khi giành trái bóng đều giành nhau được làm Maradona. Những người lớn thì mò mẫm tìm mọi cách xem bằng được các trận đấu tại World Cup 86 huyền thoại, thời điểm mà truyền hình trực tiếp vẫn còn là một thứ xa xỉ.
Nếu có ai gọi World Cup năm 1986 tại Mexico là giải đấu của Maradona, ít người sẽ phản đối.
Một tay, theo nghĩa bóng lẫn đen, đưa Argentina lên ngôi vô địch; được bầu làm cầu thủ xuất sắc nhất giải; cho tới nay vẫn giữ kỷ lục là người bị phạm lỗi nhiều nhất trong một World Cup (53 lần, tính trung bình mỗi trận Maradona có gần tám lần bị đối phương đốn ngã); và tất nhiên là hai bàn thắng huyền thoại, được nhắc đến nhiều nhất trong lịch sử bóng đá, diễn ra chỉ cách nhau có vỏn vẹn bốn phút.
***
Rất nhiều người gọi hai sự kiện diễn ra cách nhau bốn phút đó là hai bộ mặt khác nhau của Maradona, một gian manh xấu xí khiến người ta ghét cay ghét đắng, một thiên tài hoàn hảo làm tất cả phải cúi đầu nể phục.
Hai bàn thắng trên được Maradona thực hiện trong trận tứ kết gặp đội tuyển Anh. Một bàn bằng tay (mà sau trận đấu ông còn tự hào gọi nó là “bàn tay của Chúa”), và tiếp theo là một bàn bằng cái chân trái ma thuật, xuất phát từ giữa sân, sau 10,8 giây, với 44 bước chạy, 12 lần chạm banh, để lại sau lưng năm cầu thủ đối phương, nhẹ nhàng hạ gục thủ thành lừng danh Peter Shilton.
Tuyệt tác trên đẹp đến mức Gary Lineker, tiền đạo của tuyển Anh có mặt trên sân lúc đó đã nhớ lại, “khi ấy tôi chỉ muốn vỗ tay”.
Bình luận