Trong quyển hồi ký của Carlos Bulosan, “America Is in the Heart”, một tác phẩm văn học được xem là kinh điển của người gốc Á ở Mỹ, có một đoạn tả cảnh Carlos gặp cảnh sát trong bối cảnh những năm 1930. Cảnh sát hỏi ông có phải là người Philippines không. Ông trả lời có, và thế là bị ngay một đấm vào hàm, theo cách mà ông kể lại là “nhanh và gọn” (quick and simple) [1] cứ như thể đó là phản xạ tự nhiên của cơ thể khi gặp một người Philippines.
Cái tàn bạo nhất có lẽ không phải là cú đấm đó, mà là thái độ vui thú của những người cảnh sát trong việc bạo hành một người mà họ cho là “mọi rợ”.
Bulosan mới đặt câu hỏi: Sự tàn bạo đó là do đâu?
Việc treo cổ hàng loạt người lao động từ Trung Hoa ở Los Angeles năm 1871 là do đâu?
Vincent Chin bị hai người da trắng đánh đến chết năm 1982 là do đâu?
Việc xả súng vào ngôi trường tiểu học Cleveland Elementary School ở Stockton, California năm 1989 là do đâu?
Rồi vụ xả súng ở tiệm massage ở Atlanta mới đây là do đâu?
Không lẽ cứ mãi nói rằng những gì xảy ra là do vài cá nhân xấu làm việc xấu? Không lẽ cứ mãi nói rằng các xung đột này không liên quan gì đến sắc tộc?
So sánh việc xả súng ở Stockton năm 1989 và ở Atlanta gần đây, tờ Los Angeles Times chỉ ra rằng trong cả hai lần cảnh sát đều nhanh chóng phủ nhận khả năng yếu tố sắc tộc có vai trò trong các sự kiện này. Trong cả hai lần, người ta đều cho rằng sắc tộc của nạn nhân chỉ là ngẫu nhiên mà thôi.
Mọi người hay than phiền là bây giờ sao cái gì cũng phải đem phân biệt chủng tộc vào. Có lẽ nếu như nước Mỹ không có một lịch sử phân biệt chủng tộc xuyên suốt (từ việc đoạt đất của người bản địa, bắt người da đen làm nô lệ, đến kỳ thị đối với người da màu) thì chắc không ai nói đến phân biệt chủng tộc làm gì.
Bình luận