Trong khoảng một tháng trước khi kỳ bầu cử diễn ra, tôi lúc nào cũng thấy bất an. Trên mạng, người ta bị phạt tiền vì những lời than vãn mà bất kỳ ai cũng có thể nói ra để giải tỏa. Những người làm báo độc lập bị bắt. Những nhà hoạt động ôn hòa nhất, bị bắt. Báo chí đồng lòng đưa tin về họ theo kiểu cho đáng đời cái bọn bày đặt có chính kiến bất đồng. Trên điện thoại toàn tin nhắn của Hội đồng Bầu cử Quốc gia, Bộ Công an, Bộ Thông tin và Truyền thông. Gọi điện thoại cũng không thoát.
Vài người bạn của tôi bị an ninh ập tới đưa đi bất ngờ vì một nghi ngờ vô căn cứ. Vài người bạn khác bị tịch thu máy tính chỉ vì tham gia vào một nhóm đọc sách về nhân quyền. Những người tự ứng cử mà tôi biết tới, hoặc bị an ninh theo dõi, hoặc bị bắt nạt trên mạng một cách có tổ chức.
Tôi không ngây thơ đến mức tin rằng mình đang có tự do ở Việt Nam, nhưng quả thực là chưa bao giờ tôi thấy việc phải vào đồn công an hay thậm chí đi tù vì nói điều mình nghĩ lại dễ dàng đến vậy. Tôi sống cả đời tin rằng mình là một con cừu trắng, hốt hoảng nhận ra rằng an ninh có thể xuất hiện bất thình lình trước nhà vào một buổi bình minh khi tôi mở cửa ra ngoài mua xôi.
Nếu chuyện đó xảy ra thì tôi phải làm sao?
An ninh là ai? Họ hạch sách những người dân quan tâm đến chính trị (nhưng mà vô hại) như tôi để làm gì?
Họ có thể làm gì tôi? Pháp luật có bảo vệ tôi không?
Tôi phải tự bảo vệ mình như thế nào?
Tôi nhận ra là mình chẳng biết gì cả. Một người bạn bảo rằng những câu hỏi mà tôi đang có, Đoan Trang trả lời hết trong cuốn “Cẩm nang nuôi tù” đấy.
Luật Khoa từng đăng bài viết giới thiệu cuốn “Cẩm nang nuôi tù”, gọi đó là cuốn cẩm nang mà “người Việt nào cũng cần”. Tôi chả tin. Ai đâu tự dưng lại đi đọc cẩm nang nuôi tù.
Bình luận