Tôi viết những dòng này khi đồng hồ đã bắt đầu điểm sang ngày mới.
Cả xóm chìm vào yên tĩnh, thật trái ngược với sự ồn ào hỗn loạn của cả ngày hôm qua và những ngày trước đó. Có lẽ ai cũng thấm mệt.
Những đứa trẻ ngày thường vẫn tràn trề năng lượng chạy nhảy la hét từ sáng đến đến đêm được “lùa về chuồng” từ sớm với chiêu dọa dẫm mới toanh từ người lớn, “ngày mai là có ông bộ đội cầm súng đứng canh ngoài kia kìa, sợ chưa”.
Tôi không biết là những người lớn đó dọa trẻ con, hay thật sự họ đang tự nói với chính mình.
Cho dù là dọa người hay dọa mình, ý nghĩ đó cũng thật lạ và buồn. Nó ngược hoàn toàn với những bức tranh tươi sáng được phun trào trên VTV hay các tờ báo nhà nước: có quân đội vào rồi, người dân yên tâm nhé!
Giống như nhiều người sống ở Sài Gòn, tôi không thấy được bao nhiêu dấu hiệu của sự an tâm ở xung quanh.
Có lẽ vì tôi không sống ở khu vực mà nhà nào cũng có (ít nhất một cái) tủ lạnh 500-600 lít, chất kín đồ ăn trữ đủ cho cả tháng.
Nơi tôi ở, kích thước tủ lạnh phổ biến là dưới 100 lít, chứa giỏi lắm là đủ thực phẩm cho một gia đình ăn trong tuần. Mà đấy là những nhà may mắn có tủ lạnh, và tủ lạnh không bị hư. Của đáng tội, ai đã dùng qua những chiếc tủ lạnh nhỏ rẻ tiền thì đều biết chúng đỏng đảnh khó tánh thế nào. Hơn ba tháng rồi, nhà nào không có tủ lạnh hoặc tủ lạnh hư thì đích thị phải rớt vào cảnh chạy ăn từng bữa.
Bình luận