Tính đến hết ngày 1/8/2021, Bình Dương có gần 17.000 ca nhiễm COVID-19, gấp 12 lần số ca nhiễm ở Hà Nội (hơn 1.400 ca) nhưng đang được cấp phát lượng vaccine chỉ bằng 1/4 Hà Nội, khoảng 568 nghìn liều so với hơn 2,2 triệu liều.
Có người nói vì Hà Nội đông dân hơn. Xét ba trong bốn địa phương có số ca nhiễm nhiều nhất nước ngay sau TP. Hồ Chí Minh là Bình Dương, Đồng Nai, Long An thì dân số của họ suýt soát Hà Nội (khoảng 8 triệu người). Tuy nhiên, tổng lượng vaccine họ nhận được chỉ là 1,5 triệu liều, bằng khoảng 67% so với Hà Nội, trong khi tổng số ca nhiễm của họ đang gấp 18 lần. [1]
Có người lại bảo do địa phương có nhiều ca nhiễm như Bình Dương có năng lực tiêm chủng rất hạn chế, cấp nhiều vaccine cũng không tiêm kịp, nên giữ lại cho Hà Nội là nơi ít ca nhưng có năng lực tiêm chủng tốt hơn. Quan điểm này quên mất vai trò của chính quyền trung ương trong những tình cảnh khủng hoảng quốc gia như đại dịch lần này. Chính quyền trung ương sinh ra để làm gì nếu không phải điều phối các nguồn lực của đất nước sao cho hiệu quả nhất có thể? Trong trường hợp này, nếu xét thấy Bình Dương cần nhiều vaccine nhưng thiếu năng lực tiêm chủng, chính quyền trung ương ngoài cấp thêm vaccine đúng ra phải hỗ trợ nguồn lực hậu cần và tổ chức tương ứng.
Đến đây, để bảo vệ quyết định phân bổ của Bộ Y tế, một số người viện dẫn tầm quan trọng của Hà Nội về chính trị, an ninh, kinh tế để ưu tiên vaccine cho thủ đô. Lập luận này cho rằng vị trí của một địa phương về chính trị, an ninh, kinh tế là tiêu chí quan trọng nhất cho việc phân bổ vaccine, hơn là các căn cứ dịch tễ hay căn bản đạo lý dựa trên mục đích tối hậu là giảm số ca nhiễm và tử vong? Cách nhìn nhận như vậy rất có vấn đề.
Bình luận