Cuốn sách “Chuyện với Thanh” viết về Hồ Chủ tịch, chỉ có Hồ Chủ tịch mới có tư cách nói nó có xúc phạm ông ấy hay không. [1] Tất cả mọi ý kiến khác đều là vớ vẩn.
Từ logic pháp luật…
Thông thường ở đời, tác giả A có viết bài, truyền thông ra bên ngoài về một nhân vật B nào đó. Nếu B cảm thấy bị xúc phạm hay không đúng sự thật, B được quyền kiện A ra tòa dân sự - kèm với nghĩa vụ chứng minh A đã nói sai những gì.
Ngoài B ra, không ai đủ tư cách kiện A. Vì sao? Đơn giản thôi, danh dự, uy tín là quyền nhân thân cực kỳ cá nhân. Chỉ có chính bản thân mỗi người mới đủ tư cách quyết định ranh giới thế nào là xúc phạm, thế nào là đùa vui, bình thường - nó hoàn toàn mang tính cá nhân.
Người ngoài (dù là người thân, bạn bè hay người hâm mộ cuồng nhiệt) không thể đứng ra kiện thay B nếu không được ủy quyền.
Và ngoài B ra, cũng không ai biết rõ “sự thật” rốt cuộc là như thế nào để cung cấp rõ bằng chứng rằng A đã nói sai. Điều đó chỉ có B làm được.
Bình luận (5)