Một xã hội không thể có tự do nếu ngôn luận của người dân không được tự do. Tất cả các bản hiến pháp văn minh, các tuyên ngôn nhân quyền, các công ước quốc tế về quyền con người đều dành vị trí hàng đầu trang trọng cho quyền tự do ngôn luận như một sự ghi nhận thành quả đấu tranh của loài người.
Từ chén thuốc độc của Socrates đến bài thơ của Böhmermann và thuyết gây hại
Không ai biết chắc từ đâu mà con người dám quay lại bản ngã để nói với nhà cầm quyền rằng mình có quyền ngôn luận tự do. Có lẽ nó bắt đầu tư chén thuốc độc mà Socrates chấp nhận uống để đổi lấy quyền được nói cho đến giây phút cuối cùng. Cho đến những người vô danh khác đã chấp nhận mang tội phản nghịch để được ngôn luận chống lại sự bất công. Ngày nay, con người đối mặt với một cuộc chiến khác liên quan đến ngôn luận, đó là chúng ta với tư cách một cộng đồng phải tôn trọng sự tự do của những ngôn luận mà chúng ta không thích. Những ngôn luận đó có thể có tính khiêu khích, bẩn thỉu hoặc công kích. Câu hỏi đặt ra rằng liệu pháp luật có nên khoan dung và bảo vệ các ngôn luận không đáng khoan dung?
Mỗi quốc gia khác nhau sẽ có câu trả lời khác nhau cho câu hỏi ở trên. Mới đây nhất, chính phủ Đức đã từ chối sự tự do của ngôn luận phỉ báng một nguyên thủ quốc gia nước ngoài khi quyết định cho phép truy tố một nghệ sĩ hài. Trong vụ việc đang diễn ra được biết với cái tên vụ áp-phe Böhmermann (Böhmermann affair), một clip nhạc parody có tên Erdowie, Erdowo, Erdoğan được phát sóng trong chương trình hài châm biếm extra 3 của đài ARD trong đó Böhmermann công khai chỉ trích sự vi phạm nhân quyền của Thổ Nhĩ Kỳ trong khi nhẹ tay với “huynh đệ ISIL” của họ.