Điều thật sự điên rồ trong việc Liên Hiệp Anh trưng cầu dân ý từ bỏ Liên Minh Châu Âu không phải ở chỗ các nhà lãnh đạo Anh dám đề nghị quần chúng của họ cân đong đo đếm các lợi ích của việc làm thành viên EU với các áp lực nhập cư từ việc làm thành viên đó. Điều thật sự điên rồ chính là ở cái mức phiếu thấp đến mức lố bịch cần phải đạt được để quyết định từ bỏ EU: chỉ cần bầu quá bán. Với tỷ lệ người dân đã đi bầu là 70%, điều này có nghĩa là phong trào ủng hộ việc rời EU đã thắng chỉ với sự ủng hộ của 36% số người đủ điều kiện đi bầu.
Đó không phải là dân chủ; mà là một trò cò quay Nga dành cho một nền cộng hòa. Một quyết định có hậu quả khôn lường – lớn hơn cả việc thay đổi hiến pháp của một nước (dĩ nhiên Liên Hiệp Anh không có hiến pháp thành văn) – đã được đưa ra mà không hề có các bước kiểm tra và cân bằng thích hợp (checks and balances).
Việc bầu chọn này có cần phải được lập lại sau một năm để cho chắc chắn? Không. Có cần phải có đạt được đồng thuận đa số tại Quốc hội để có thể ủng hộ Brexit? Có vẻ là không. Dân chúng Liên Hiệp Anh có biết rõ là họ đang bầu cho cái gì? Chắc chắn là không. Thật sự, chẳng ai có ý niệm gì về các hậu quả cho cả Liên Hiệp Anh và cho hệ thống thương mại toàn cầu, hay các ảnh hưởng lên sự ổn định chính trị nội địa. Tôi e rằng viễn cảnh không hề tốt đẹp chút nào.