Các phiên toà lưu động đông người xem có thực sự giúp tuyên truyền, phổ biến pháp luật hay chỉ là sự kiện lăng nhục khổng lồ được sắp đặt trước?
Từ 7 giờ sáng ngày 20 tháng Một năm 2014, hàng nghìn người đổ về nhà Thiếu nhi quận Thủ Đức, TP. Hồ Chí Minh, để mong tìm được chỗ xem phiên toà lưu động xử hai bảo mẫu Lê Thị Đông Phương, 31 tuổi, và Nguyễn Lê Thiên Lý, 19 tuổi, về tội bạo hành trẻ em.
Trên đường Võ Văn Ngân, hàng trăm người dân bám rào chắn do cảnh sát lập ra, đứng ngóng ra phía trước. Bên trong nhà Thiếu nhi, hỗn loạn xảy ra sau khi khán phòng với sức chứa 500 người bị quá tải, trong khi người dân vẫn tiếp tục đập cửa, la ó, tìm cách chen vào. Nhiều cánh tay giơ điện thoại lên cao quay phim, mặc dù chưa có gì xảy ra. Mồ hôi nhễ nhại, một tiểu thương chừng ngoài 60 bức xúc “Nghỉ mua bán thất thu biết bao nhiêu mà giờ không được coi. Đem ra sân xử cho dân coi chớ!”
Sự giận dữ chỉ lắng xuống sau khi một cái phông được dựng lên ở bên ngoài để người ta có thể theo dõi trực tiếp. Toà bắt đầu lúc 8 giờ 30, muộn nửa tiếng, trong lúc hàng trăm người vẫn tiếp tục dồn về phòng xử, hò hét, xô đẩy và nhớn nhác hỏi nhau “Có nhìn thấy hai bà bảo mẫu không?”