Bài viết “Công lý vội vã, công lý dễ dàng, công lý ăn sẵn” vừa qua nhận được nhiều ý kiến phản hồi. Đó là một tín hiệu tốt, cho thấy chúng ta đang dần quen với việc tranh luận, đặc biệt là về những ý kiến trái với quan điểm của mình.
Đối với những ai phản hồi ngắn gọn súc tích nhưng không mang thông tin gì nổi bật (VD: “xàm”) hay chụp cái mũ tiện lợi quen thuộc (VD: “phản động”), và cả những người phản hồi khó trả lời (“không thèm đọc hết” – nhưng vẫn bình luận đánh giá được!), bài viết trước không có ý nghĩa gì đối với các bạn, bài viết này lại càng không.
Với những bạn đọc khác, có vài điểm người viết muốn trao đổi thêm:
1. Bài “Công lý vội vã …” không chỉ hướng đến đa số các bạn, những người từ trước đến nay luôn mặc định án tử hình là chuyện hiển nhiên, là đạo Trời. Người viết dành một phần để trao đổi với cả những người chống lại án tử.
Nếu từng tìm hiểu về việc áp dụng án tử hình trên thế giới, qua các bài viết trên Luật Khoa, bạn sẽ nhận ra không phải quốc gia nào trên thế giới cũng áp dụng án tử hình như Việt Nam. Hay chính xác hơn, theo số liệu cập nhật cho tới thời điểm tháng 7/2018, hai phần ba các quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới đã bãi bỏ việc áp dụng án tử hình cho mọi loại tội phạm.
Điều này có nghĩa là Việt Nam nằm trong danh sách số ít các quốc gia còn lại vẫn áp dụng án tử. Tất nhiên, bạn có thể viện dẫn những “nước lớn” trong danh sách này như Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bản, v.v. để tuyên bố lựa chọn của nhà nước Việt Nam (và của bạn) là bình thường. Nhưng có một điều bạn không thể bác bỏ, đó là luôn có những người, ở Việt Nam và ở nước ngoài, không lựa chọn giống bạn, và họ cũng bình thường như vậy.