Có 54 sắc tộc (bao gồm cả người Kinh) cùng sinh sống trên lãnh thổ Việt Nam, nhưng ngày giỗ tổ của người Kinh lại biến thành ngày lễ quốc gia và tạo ra ấn tượng rằng Hùng Vương là thuỷ tổ của tất cả các tộc người.
Người Kinh, hay còn gọi là người Việt, sắc tộc chiếm đến gần 90% dân số Việt Nam, với ngôn ngữ là tiếng Việt, đã quá quen với việc được xem là “cái rốn” của Việt Nam, là những “kẻ thừa kế” hợp pháp, chính thống và toàn diện đối với mảnh đất hình chữ S này.
Có thể bạn đọc sẽ gọi tôi là kẻ xét nét, so đo chuyện không đâu. Nhưng khi người Kinh vẫn đang lên án cách mà người Mỹ phân biệt chủng tộc, chiếm đất và quên lãng các thổ dân da đỏ; khi mà người Kinh vẫn căm thù người Hoa vì lịch sử và các nỗ lực đồng hóa trong giai đoạn ngàn năm Bắc thuộc, nhân dịp giỗ “tổ” Hùng Vương, có lẽ cũng phải tìm hiểu về cách mà người Kinh đã và đang biến lịch sử và nhà nước Việt Nam trở thành một sản phẩm độc quyền của sắc tộc mình.
Cần lưu ý rằng, từ “dân tộc” (nation) ngày nay hay được dùng lẫn với từ “sắc tộc” (ethnicity). Trong bài viết này, tác giả chọn từ “sắc tộc” để chỉ người Kinh, người Chăm, người Mường và các sắc tộc khác, thay vì dùng từ “dân tộc”.
Không chỉ có Hùng Vương hay Lạc Long Quân – Âu Cơ
Trước tiên, cần khẳng định rằng, sắc tộc nào ở Việt Nam cũng có huyền thoại về nguồn gốc của tộc người mình. Song do không được xem là chính sử, chúng chỉ được phép xuất hiện trong sách văn học thay vì sách lịch sử; chỉ có thể được chào mừng trong các “lễ hội văn hóa dân gian” chứ không được trở thành quốc lễ.