Vào đêm Hà Nội công bố người nhiễm virus corona thứ 17 thì nhiều người trên Facebook của tôi đã đưa tin đó trước cả chính quyền. Không lâu sau đó là hình ảnh người dân ôm vali chạy khỏi một tòa nhà ở khu Times City.
Đêm đó, tôi đã không ngủ được vì kéo mãi dòng thông tin trên Facebook. Nào là hình ảnh, suy đoán, thông tin về “người thứ 17”… Ai ai cũng nói về chuyện nhiễm bệnh, chuyện tích trữ thực phẩm, tìm chỗ tạm lánh… Đêm đó, tôi thấy mình như bất thình lình rơi vào ổ dịch.
Mọi thứ còn tệ hơn vào ngày hôm sau, khi vừa thức dậy thì tôi biết tin hai người Anh nhiễm bệnh từng đến nơi tôi sống ở Đà Nẵng. Một lúc sau, hình ảnh hai du khách này chụp cùng tiếp tân khách sạn, thông tin họ đã tiếp xúc với bao nhiêu người khác rồi những người này lại tiếp xúc với những ai nữa được mọi người lan truyền. Mọi người bắt đầu dự đoán về tình hình nhiễm bệnh ở Đà Nẵng dựa trên những thông tin lan truyền.
Tôi thực sự căng thẳng trong những ngày này vì hàng loạt các tin tức trên Facebook. Khi vào một tiệm ăn, tôi đã sợ một nhóm du khách nói giọng Bắc. Tôi nghĩ rằng có thể họ đã đến từ Hà Nội, nơi đang trở thành ổ dịch.
Ra bãi biển, tôi gặp một gia đình người Hàn Quốc, một vài người nói tiếng Trung Quốc, lòng tôi hoang mang không biết họ đã đến Việt Nam vào lúc nào. Vào buổi chiều, tôi chạy quanh ngõ đường để xem tình hình buôn bán thế nào đặng còn tích trữ thực phẩm kịp lúc.
Càng đọc càng sợ