“Tắm rừng” (forest-bathing) có lẽ là một khái niệm còn lạ lẫm với nhiều người.
Vào đầu những năm 1980, Cơ quan phụ trách rừng (Forest Agency) của Nhật Bản khuyến khích người dân dành nhiều thời gian đi dạo trong rừng để cải thiện sức khỏe. Hoạt động này trong tiếng Nhật gọi là shinrin-yoku (森林浴).
Nhiều thập niên sau, giống như cách người Nhật “nghệ thuật hóa” gần như mọi thứ, từ uống trà đến xếp giấy, tắm rừng cũng trở thành một loại nghệ thuật, và đang rất thịnh hành ở các nước phương Tây.
Những nghiên cứu khoa học chứng minh lợi ích thực tế của hoạt động này xuất hiện ngày một nhiều. Từ việc giảm hormone cortisol, từ đó giúp giảm stress, cho đến cải thiện tình trạng cao huyết áp, căng thẳng và trầm cảm, thậm chí tăng cường sức mạnh của các loại tế bào kháng ung thư.
Ngay cả nếu không có điều kiện vào rừng để tắm (nghĩa bóng), việc đặt một vài chậu cây xanh trong phòng cũng có tác dụng giải tỏa căng thẳng.
Hiệu ứng này có thể là kết quả của hàng triệu năm tiến hóa, như giải thích của tác giả Richard Wiseman trong quyển sách “59 Seconds”. Khi nhìn thấy cây, thấy rừng, hay thậm chí chỉ cần thấy màu xanh lá, người ta sẽ có cảm giác an tâm, tương tự như tổ tiên của mình hàng triệu năm trước, vì rừng cây là dấu hiệu của thức ăn, chỗ trú ngụ, và an toàn.