Vậy là sau Hà Nội, Quảng Ninh, Hải Dương, Gia Lai và nhiều nơi khác, Sài Gòn cũng đã thất thủ. Chúng ta đang đối diện với một cái Tết chưa từng gặp trong đời: Tết giữa đại dịch COVID-19.
Tôi đoán nhiều người cũng như tôi, băn khoăn ăn Tết như thế nào cho phải. Khách đến nhà thì có tiếp không? Bạn bè gọi tụ tập thì có đến không? Một bữa ăn cần dùng bao nhiêu bát nước mắm để tránh lây nhiễm?
Cả phương Tây đã đối mặt với những câu hỏi hiện sinh tương tự (trừ bát nước mắm) trong dịp lễ Giáng sinh và năm mới – dịp Tết của họ. Hồi đó, tôi đọc tin quốc tế hằng ngày khi mà Việt Nam đang trong giai đoạn như chưa hề có corona. Cảm giác khi đó như đọc tin về mấy nước thuộc thế giới thứ ba. Bây giờ thì đến lượt nước mình chạy đua, trong khi nước người ta đã đi đến đoạn tiêm vaccine cho toàn dân rồi. Vaccine ở mình nghe còn xa tận đẩu tận đâu.
Tôi viết ra không phải để trách gì ai. Có một chủ thể luôn đáng trách, không bao giờ làm đủ tốt, là nhà nước – trách họ không bao giờ sai cả. Nhưng chỉ cần nhìn rộng ra hơn một chút thì cũng thấy được là họ đang gồng lên chống chọi, không riêng gì lúc này, mà là cả năm nay rồi. Và không thể phủ nhận rằng họ đã rất nỗ lực, và đã làm rất tốt. Trong cơn khủng hoảng đại dịch này, tôi thật lòng thấy biết ơn họ. Tôi chưa từng có thứ tình cảm đó trước đây.