Nếu là một người thích đùa, chắc bạn đã từng kể những câu chuyện khiến người nghe cười nắc nẻ. Tuy nhiên, có thể bạn cũng đã từng kể những câu chuyện cười “đi vào lòng đất”, chẳng những không lấy được tiếng cười nào mà còn bị mang tiếng vô duyên.
Mấy hôm nay, cái kết thứ hai đã xảy ra với bà Phương Hằng. “Chuyện vui, có nhiều cảm xúc” của bà bị cho là xúc phạm đạo Công giáo.
Câu chuyện có nhân vật chính là một linh mục. Vị linh mục này đã văng tục ngay tại tòa giải tội khi nghe một người đến xưng tội thú nhận vì khổ sở nên đã ăn cắp một chiếc xe đạp. Trùng hợp thay, đó chính là chiếc xe đạp vừa mới mất của linh mục. Bà nói đây là một câu chuyện có thật, kèm theo bình luận là nếu có ăn cắp hay làm gì sai trái ở đâu thì nhớ tìm đến nơi khác mà xưng tội.
Nhiều câu chuyện cười về tôn giáo, chủng tộc, vùng miền, giới tính làm người nghe cảm thấy bị xúc phạm. Tuy nhiên, người kể những câu chuyện ấy có được xem đang xúc phạm người khác? Chúng ta có nên kiểm duyệt những nội dung như vậy?
Không chỉ mỗi câu chuyện về linh mục
Hai tuần sau khi kể câu chuyện cười của mình, bà Hằng giãi bày bà không có ý xúc phạm tôn giáo, chỉ đơn giản là một câu chuyện cười. [1] Bà nói rằng nếu người Công giáo thấy khó chịu, không vui thì “tôi rất là xin lỗi”, nhưng cho rằng một số người cảm thấy như vậy là “nâng quan điểm” từ những câu chuyện vui của bà.