Từ dung dưỡng “ngôn luận tốt”, đàn áp “ngôn luận xấu”...
Một quan sát dễ nhận thấy là sự khác biệt trong mức độ xuất hiện trên nền tảng tìm kiếm Google về việc người Việt Nam ăn mừng chiến thắng của đội tuyển U23 và với sự kiện biểu tình đòi đất ở Hà Nội, Nghệ An, hay TP. Hồ Chí Minh.
Theo đó, các kết quả tìm kiếm về Đội tuyển U23 luôn nằm trên “hot search”, trong khi những tin tức về đòi đất, khiếu nại lại xuất hiện hạn chế hơn trong không gian thông tin chính thống.
Có phải bóng đá lúc nào cũng có và việc khiếu kiện đất đai chỉ xảy ra một cách ngẫu nhiên, nhỏ giọt?
Nên nhớ rằng, khi đặt vào tương quan so sánh một cách định lượng, một mùa giải bóng đá có thể chỉ vỏn vẹn một đến ba tháng, được tổ chức vài năm một lần. Tuy nhiên, một quy trình khiếu nại hành chính có thể kéo dài từ một tháng đến vài năm, đó là còn chưa kể đến các vụ việc khiếu nại đất đai với quy mô tập thể, lên đến hàng trăm héc ta đất.
Về mặt quy mô xã hội, các hoạt động ăn mừng bóng đá thường thu hút lượng lớn người tham gia, kéo theo tình trạng ùn tắc, vi phạm an toàn giao thông và ô nhiễm tiếng ồn. [1][2] Trong khi đó, các cuộc biểu tình khiếu kiện thường có quy mô nhỏ hơn và hầu như không xảy ra các tình trạng trên. Tuy nhiên, cách thức quản lý và kiểm soát hai loại hoạt động này thường cho thấy sự khác biệt đáng kể, cho thấy sự cổ xúy các giá trị khác nhau và phân biệt đối xử về mặt nội dung.
Bình luận