“Nếu cho tôi 6 giờ để chặt một cái cây, tôi sẽ dành 4 tiếng để mài rìu” - câu nói nổi tiếng ấy của cựu Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln nhằm nhắc nhở một điều cơ bản: muốn công việc hiệu quả thì phải chuẩn bị kỹ càng.
Với việc làm luật - một hoạt động có ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống xã hội, sự chuẩn bị không còn là yếu tố cần thiết mà là yếu tố bắt buộc. Ở đó, mỗi quy định phải là kết quả của một quá trình cân nhắc thận trọng, tham vấn đa chiều và dự báo đầy đủ các tác động xã hội. Nếu thiếu những bước này, một văn bản khó có thể được thực thi hiệu quả.
Tuy nhiên, thực tế hoạt động lập pháp, lập quy ở Việt Nam lại là câu chuyện hoàn toàn khác.
Không cần nhìn đâu xa, chỉ cần quan sát cách Chính phủ ban hành Nghị định 46/2026 và sau đó lúng túng khắc phục sai sót của văn bản này, chúng ta có thể thấy một cỗ máy làm luật kém chuyên nghiệp tới cỡ nào. [1]
Cái chúng ta thấy ở đây không chỉ là một “chiếc rìu” chưa kịp mài đã vội vung xuống mà còn là một vấn đề lớn mang tính hệ thống: sự vội vàng trong ban hành văn bản pháp luật.
***
Mười ngày - đó là “tuổi đời” ngắn ngủi của Nghị định 46. Đến nay, chúng ta vẫn chưa rõ khi nào văn bản này mới có thể “hồi sinh”.
Bình luận