Vụ giải phóng mặt bằng cho dự án sân bay quốc tế Gia Bình ở Bắc Ninh là một ví dụ rất đáng chú ý về khung cảnh nền báo chí Việt Nam ngày nay.
Nếu chỉ đọc báo chí nhà nước, người ta vẫn biết rằng lãnh đạo tỉnh Bắc Ninh đã có buổi làm việc với Tòa Giám mục Bắc Ninh nhằm “nắm bắt tâm tư, nguyện vọng của Nhân dân, đảm bảo đẩy nhanh tiến độ giải phóng mặt bằng”. Người ta cũng sẽ thấy những cụm từ rất quen thuộc như “lắng nghe”, “chia sẻ”, “tháo gỡ khó khăn”, “tạo đồng thuận”. [1]
Nhưng nếu muốn biết cụ thể phía Giáo hội đã có những góp ý gì hay những người bị buộc phải rời nhà, rời đất, rời nơi sinh sống của mình đang gặp chuyện gì, độc giả sẽ rất khó tìm thấy câu trả lời đầy đủ trên mặt báo nhà nước.
Trong khi đó, những chi tiết ấy lại hiện rõ hơn trên các trang thông tin của Giáo phận Bắc Ninh.
Chính khoảng cách giữa hai cách kể này cho thấy một nghịch lý trong đời sống truyền thông Việt Nam.
Báo chí nhà nước không im lặng
Vấn đề ở đây không phải là báo chí nhà nước hoàn toàn im lặng. Họ vẫn đưa tin. Nhưng tin tức thường được đặt trong một khuôn khổ “an toàn”, tránh gây hại cho phía chủ trương dự án.
Báo chí cho công chúng biết rằng một dự án đang được triển khai, nhưng không cho thấy đầy đủ dự án ấy đang tác động lên con người như thế nào.
Bình luận