Khi giới lãnh đạo ở Đông Nam Á lục địa ngày càng đẩy mạnh củng cố quyền lực trong nước, ASEAN lại tiếp tục gặp khó khăn trong việc đưa ra các phản ứng tập thể trước những cuộc khủng hoảng chung.
Hội nghị thượng đỉnh ASEAN đã nhóm họp tại Manila vào đầu tháng Năm trong bối cảnh khó có thể bi đát hơn.
Trên thế giới, Chiến tranh Mỹ-Iran đã khiến eo biển Hormuz bị đóng cửa và đẩy giá dầu lên trên 118 USD/thùng.
Trong khu vực, Ngân hàng Phát triển châu Á phải hạ dự báo tăng trưởng khu vực tới 2,3 điểm phần trăm, mức điều chỉnh nghiêm trọng nhất kể từ khủng hoảng tài chính 1997. [1] Philippines tuyên bố tình trạng khẩn cấp năng lượng. Thái Lan tái kích hoạt các nhà máy điện than và lần đầu tiên kể từ thập niên 1970 cho phân phối nhiên liệu theo định mức . Việt Nam đình chỉ xuất khẩu dầu thô. [2] Các nhà lãnh đạo đến Manila đang chịu áp lực chưa từng có từ công chúng và từ chính phủ của họ: lần này phải làm được gì đó thực sự.
Tuy nhiên, giống nhiều lần trước đó, hội nghị không thống nhất được các cơ chế hợp tác mang tính ràng buộc về năng lượng hay dự trữ chiến lược.
Điều này đặt ra những câu hỏi đáng chú ý: tại sao ASEAN vẫn gặp nhiều khó khăn trong việc hành động tập thể, ngay cả với những thách thức chung? Liệu xu hướng tập trung quyền lực tại các nước Đông Nam Á lục địa có phải là một rào cản lớn?
Bình luận