Ở Trung Quốc cuối thế kỷ 20, những người đòi dân chủ đã phải dùng cách… quỳ dâng sớ lên lãnh đạo, như cách làm của thần dân trước hoàng đế ngày xưa.
Đó không phải là một lời châm biếm.
Ngày 22/4/1989, sau lễ tưởng niệm Hồ Diệu Bang tại Đại lễ đường Nhân dân, có ba đại diện sinh viên vẫn quỳ trên bậc thềm. Một người trong số đó nâng trên hai tay một bản kiến nghị. Họ chờ khoảng 45 phút, mong Thủ tướng Lý Bằng hoặc một quan chức cấp cao ra tiếp nhận. Thế nhưng không ai xuất hiện. [*]
Cảnh tượng ba sinh viên quỳ trước Đại lễ đường Nhân dân nhưng không có quan chức nào ra nhận kiến nghị là một trong số nhiều câu chuyện trong quyển Cries for Democracy: Writings and Speeches from the 1989 Chinese Democracy Movement (tạm dịch: Những tiếng kêu đòi dân chủ: Các bài viết và diễn văn từ Phong trào Dân chủ Trung Quốc năm 1989). Đây là tuyển tập những truyền đơn, áp phích, tuyên bố, bài thơ, băng ghi âm và tài liệu chính thức xuất hiện trong phong trào biểu tình năm 1989.
Cuốn sách do Han Minzhu biên soạn, với sự hỗ trợ của Hua Sheng. Đây đều là bút danh được sử dụng để bảo vệ danh tính của hai tác giả trước nguy cơ bị chính quyền Trung Quốc trả đũa.
Bình luận